Vài dòng vớ vẩn

Tags

Phải ghi lại không khí Tết nhất thôi, không thì…

Sáng 30 Tết, chưa kịp ngủ thì đã bị thức dậy để đi vài vòng rửa xe quanh thành phố. Về ông bà khi mẹ đang gần xong mâm cỗ ngày 30 bên nội, mình nhanh tay bốc mấy miếng giò đầu thừa đuôi thẹo của cả cây giò bò, tai và lụa. Mẹ bắt phải chờ đưa mâm cỗ lên thắp hương rồi mới được ăn, thế là cặm cụi bê mâm cỗ lên tầng 3 cho bà nội thắp hương. Bê được hai lượt thì xuống ăn vã hết cả cây giò, vừa ăn vừa hỏi mẹ:
“Sau này đi lấy chồng mà ngày 30 phải bê mâm cỗ mấy lượt tầng gác thế này thì chết hả mẹ?”
Chẳng cần câu trả lời của mẹ, đã kịp bóc tiếp cái bánh gio ăn, bánh gio kết hợp với maple syrup là một cặp đôi hoàn hảo mới nghĩ ra của mình. Chả hiểu có phải bánh ngon quá không mà trong đầu lại tự nhiên bật ra mấy câu thơ bài “Vội vàng” của Xuân Diệu:

Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.

Vừa ăn bánh lại lẩm nhẩm suy nghĩ, liệu trong cái Hệ mặt trời này có hành tinh nào, hay ở một Galaxy nào có hành tinh có 1 đứa y như mình đang ngồi bốc trộm giò, ăn bánh gio và ngồi suy nghĩ về mâm cỗ giao thừa với 3,4 tầng gác không nhỉ?

Sau mâm cỗ trưa 30 thì đến nồi lá mùi tắm Tết mẹ đun, mà tắm lá mùi phải có mẹ kỵ lưng thì mới là tắm nước lá mùi :”) Vừa tắm mẹ vừa quát loạn nhà:
“Có đứa nào từng này tuổi mà vẫn bắt mẹ kỵ lưng cho không?”
May là mình rất nhanh trí trả lời, “Có ông ngoại hơn 80 tuổi mà mẹ vẫn phải kỵ lưng cho đấy thôi”, thế là mẹ tủm tỉm cười tiếp tục kỵ lưng và 2 mẹ con lại làm loạn cả nhà :”)

Tết nhất

Tết nhất

Khi tựa gối, khi cúi đầu

Tags

,

20120122-184311.jpg
Đang ngồi miên man suy nghĩ về việc chăm chỉ trở lại thì trong đầu lại hiện ra hình ảnh cuốn sách bìa xanh ở trên cùng của chồng sách nằm ở góc của chiếc bàn, “Khi tựa gối, khi cúi đầu” – tác giả Cao Huy Thuần.
Lần đầu tiên cầm cuốn sách lên đã ngỡ ngàng với 6 chữ tiêu đề vì không hề nhớ đây là một câu thơ trong truyện Kiều, mà sau đó đã được giải thích.
“Khi tựa gối,khi cúi đầu
Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày”
Từ đó đến giờ, hình ảnh quyển sách bìa xanh thỉnh thoảng lại xuất hiện trong đầu. Dù đôi lúc tò mò muốn đọc xem cuốn sách viết gì nhưng lại hứa là không đọc cho đến hè, thế là lại không đọc nữa. Mà một cuốn sách muốn đọc mà chưa được đọc thì nó lại càng thôi thúc trong đầu.
Ngay giờ phút này nghĩ đến “Khi tựa gối, khi cúi đầu” lại hàng loạt hình ảnh xuất hiện trong đầu,những hình ảnh trước mắt khi cuốn sách hiện lên trong đầu…
Có hình ảnh hai đứa bé tranh giành, cùng nghịch cái iphone, nhìn thấy khi ngồi ở căn gác xép của một nhà hàng Ý ngay góc cuối đường Thợ Nhuộm.
Qua ô cửa số của nhà hàng nhìn thấy bức tường trắng có anh trông xe của nhà hàng vừa ngồi xổm trên vệ đường vừa ngáp chờ những người khách cuối cùng chưa chịu bước ra khỏi quán khi đã sát giờ đóng cửa.
Hay một ngày khác, cuốn sách lại hiện lên ngay trong lúc đang cố hiểu nỗi buồn của cô bé Chi – một hồn ma- mà cũng chính là nỗi buồn của người chị Mai trong cuốn sách “Mưa ở kiếp sau” của Đoàn Minh Phượng.
Hay chỉ mới hôm qua thôi, cuốn sách lại xuất hiện khi đang khoác chiếc áo vào người, chuẩn bị đi về sau bữa tối với anh bạn đối tác Singapore trong một không khí không thể ầm ĩ hơn được của nhà hàng xô bồ trên phố Phan Bội Châu.
Ngay lúc này đây, khi có nhiều suy nghĩ không thể diễn đạt ra được cho tròn câu, rõ chữ thì trong đầu vẫn là một quyển sách bìa xanh ở trên cùng của một chồng những sách chưa được đọc ở một góc bàn. Chiếc bàn cũng lọt thỏm trong một góc phòng cheo leo trên tầng 3.
Sẽ là một cuốn sách cho mùa hè năm nay.

<a

Nỗi nhớ

Tags

* Nói thẳng trước là chả nhớ ai cả

Tự nhiên ngồi ngẫm ra nhiều khi nỗi nhớ chả phải cứ ngồi quay quắt ngày tháng mà nghĩ về một thứ thì mới là nỗi nhớ. Hôm nay tự nhiên nhận ra rằng, “àh, có khi món ăn abc, chuyện đứa xyz chỉ xẹt qua trong 1 phần nghìn giây trong đầu mình cũng đủ làm nên nỗi nhớ rồi!”
Lúc tối hôm qua, lạnh cắt da cắt thịt thế mà lúc đi đường mình lại nghĩ đến cái gì đó ấm áp. Vậy là cái thứ ấm áp đc nghĩ đến không phải là bát phở sốt vang bác mình đang hứa (khi viết cái note này tự nhiên nghĩ ra có nghĩa là đang có nỗi nhớ phở :d) mà lại là ngọn nến và 3 con muỗi trong câu chuyện sử thi của Ấn Độ được kể. Thế là lại có thêm nỗi nhớ!
Cách đây 5 phút, mình vừa ngồi tìm bới đồ đạc mới lục ra bộ các day runners đã dùng qua các năm. Một vài cái notes vớ vẩn với đủ các chủ đề chạy từ alpha đến omega chạy xẹt xẹt qua như điện trong đầu. Mỗi một chữ note trong đó thôi cũng viết lên cả một câu chuyện lượt thượt. Vì vậy mình vừa kết luận rằng các day runners chính là chiếc hộp pandora có chứa nỗi nhớ.
Tự nhiên khi nghĩ về các câu chuyện thì bây giờ tập “Tuổi thơ dữ dội” lại bay nhảy trong đầu, nghĩ đến bác Phùng Quán thì lại xâu chuỗi sang hồ Thiền Quang và thế là lại là nỗi nhớ xuất hiện.
Kể cũng lạ, tại sao các thứ tưởng như không hề liên quan thế mà lại xâu chuỗi được trong nỗi nhớ? Mà nỗi nhớ ở đây là một nỗi nhớ hay nhiều nỗi nhớ? Nếu chỉ là một thì không nói làm gì, nhưng nếu nỗi nhớ lại là nhiều thì liệu có mối liên hệ nào không nhỉ?

* Nhân nói về “Tuổi thơ dữ dội” thì lại nghĩ đến sách và thế là nhớ ra “Emily ở trang trại trăng non” sắp được phát hành. Thế là sắp có Tết retreat đây.

20120105-201447.jpg

Nói dối

Tags

* Title lại không liên quan nhé!

Báo chí mấy hôm nay mổ xẻ chiện các giai thanh gái đẹp đi thi Cặp đôi hoàn hảo nhiều quá. Đầu óc mình chắc bị tí ảnh hưởng nên suốt quãng đường từ cơ quan về đầu óc lại ‘tư duy’ lung tung.
Đang miên man nghĩ về profile mới update ở CouchSurfing thì lại nhớ đến mùa hè/đông ở New Zealand năm 2003.
Tự nhiên nhớ đến lúc gửi bài dự thi để hi vọng được giải Khuyến khích vì giải thưởng là phần quà trị giá hẳn… $50. Một tuần sau được gọi đi thi vòng 2, mình rất hăm hở vì tin chắc chắn ăn $50 ai dè… 1 người bạn đọc Tiếp Thị & Gia Đình biết kết quả đã báo là mình được giải nhì – giải thưởng 1 tháng học tại NZ. Mình vẫn nhớ như in sau khi nhận bằng khen từ trên sân khấu, ôm bằng vác xuống thì gặp mẹ tâm sự với chị Giám đốc phụ trách mảng Giáo Dục của NZTrade rằng “Nếu được giải 3 thôi thì vui hơn”. Vì ngay sau lúc nhận giải thưởng, cả nhà mình còn chưa biết funding từ đâu cho tiền vé máy bay (Phải Giải Nhất mới đc hỗ trợ cả vé MB), nên có lẽ giải 3 đã là đáng hài lòng lắm rồi.
Hôm nay lúc đi xe máy nghĩ về chuyện này và chuyện anh Cù Trọng Xoay bị anh Lê Minh Sơn bảo là nói không thật đêm thi hôm nọ, trong đầu mình có ngay câu hỏi là tại sao chị ở Tổng Lãnh sự NZ lúc đó không bảo mẹ mình là “nói không thật”???
Đơn giản mà nghĩ rằng nếu tối Chủ nhật hàng tuần, nếu các gái ‘Be’o Mu’p Mi’p', ‘Mai Le’ và ‘Vu Thanh Mai’ chịu lên FB để status chat với mình thì mình cũng không ngồi bật TV để xem tiếng cười xé vải hay tiếng hát không ra hơi của dân tình đâu.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 200 other followers